Helena thò đầu vào phòng làm việc của Chiêu, nói lớn:
- Ngày mai là thứ sáu 13, kính thưa quí vị.
Bà Marian giật mình:
- Ngày mai rồi, Chúa ơi, sao mau vậy?
- Thì sự đời như vậy mà, cái gì mong lại không đến, toàn đến thứ mình không ưa. Matrioshka đã xin nghỉ hôm thứ sáu chưa?
- Mày nhắc lại cái tên đó lần nữa nghe coi, láu cá....
Cái đầu Helena biến mất, vang lại tiếng cười từ hành lang. Tên Marian biến thành Matrioshka sau lần sinh nhật thứ 56, Marian nhận liền lúc 7 hộp quà tặng không tên người gửi, đầy khả nghi. Mở ra, toàn những con búp bê Matrioshka của Nga, con nào cũng tròn quay, bụng như cái trống, đầu đít bằng nhau, giống y bà ta. Marian ném luôn mấy gói quà ra cửa, gào khóc:
- Chúng mày chơi tao, sỉ nhục tao, quân thổ phỉ, đồ khủng bố,
hải tặc...
Có bao nhiêu danh từ gán cho đám phiến quân nổi loạn, Marian tuôn ra bằng hết. Đang họp, ngài giám đốc phải ngưng nói đột xuất, ra lệnh điều tra ai là chủ nhân mấy gói quà.
Tên Matrioshka bị cấm nơi công cộng, nhưng vẫn lưu thông trong văn chương truyền khẩu ở cơ quan, được đám nhân viên xem như một thứ xả stress, giải sầu.
- Tao không cần đưa đơn, vẫn được nghỉ phép thứ sáu này. Dù núi lửa có phun ra tại đây, tụi mày cũng không được gọi tao vô công ty đấy!
- Thiếu bà, trái đất ngày mai ngừng quay, lo chi Tsunami với núi lửa.
Petro đốc thêm, ngó Chiêu cười. Mặt bà Marian hầm hầm:
- Nói phải tội, nhưng sao tao mong cái công ty này bị động đất quá, xem tụi mày còn cười tao nữa không.
*
Sau ba lần gặp xui đúng ngày thứ sáu 13, Marian tin là bị quỉ ám vào ngày này. Lần đầu, bị trộm viếng nhà giữa ban ngày, dọn sạch đồ đạc, từ bộ sofa bọc da trắng, đến computer, cả tủ ly tách xưa quý, tiền bạc nữ trang dấu trong két sắt - lúc đó Marian đang du lịch. Lần thứ hai, trượt ngã gãy chân vì mấy vỏ chuối do “tên khủng bố nào vứt trước cửa nhà bà!?” phải bó bột cả tháng. Lần thứ ba, quên túi xách trên xe bus, mất hết giấy tờ, tiền, thẻ nhà bank. Marian thề không bao giờ bước chân ra khỏi nhà hôm thứ sáu 13, tuyên bố:
- Nếu có chết, cũng được chết trong nhà bình yên, nguyên vẹn hình hài.
Petro không chừa thói cắc cớ, hỏi:
- Rủi máy bay rớt ngay trên nóc nhà, bà có chạy ra đường không?
- Mày đừng trù ếm tao, đồ phản động, Darcula...
Chiêu với Helena phá ra cười. Ở công ty quảng cáo tầm cỡ thế giới này có đến 200 nhân viên, không ai chịu làm việc chung phòng, vì tính khí ẩm ương của Marian, vừa trẻ con vừa như mẹ chồng quái ác. Chỉ hai tên thất nghiệp từ công ty bảo hiểm là Chiêu với Petro mới lò dò về cơ quan lãnh đủ.
Petro, dân xứ Chile, phiêu bạt đến nước Đức hơn 10 năm, có máu khôi hài hay châm chọc, gọi Marian là “Robinet rỉ nước”, bà ta dễ khóc tồ tồ khi lên cơn tức. Chiêu bị căng thẳng thần kinh với bà nhiều lần đâm chai lì, hết bị mất ngủ vì tức, trở thành đồng minh với Petro, ghẹo bà cho quên đời. Từ khi bị gắn biệt danh Matrioshka, bà ta bớt theo dõi, xoi mói, đi báo cáo sếp những “hành động khả nghi” của bọn ngoại kiều (là Chiêu với Petro).
*
Marian chưa chịu yên, cái bệnh sạch sẽ hành hạ bà ta. Theo Helena, con virus sạch sẽ ăn sâu vào não trạng của đàn bà Đức từ bao đời nay, hết thuốc chữa. Cô nàng tâm sự:
- Vừa vô đại học là tao bye bye mẹ tao với bà ngoại luôn, vì ngày lễ nào cũng thành ngày thánh tẩy, hai bà tẩy uế mọi thứ. Từ cửa sổ, nồi chảo đến bồn cầu, chỗ nào cũng phải sạch bóng, trắng tinh.
- Thế mày không phải dân Đức sao?
- Thế hệ 6X, 7X tụi tao bị lai giống với đám di dân, tị nạn tràn đến nước Đức gần như quá tải, nên thành “hai phương trời cách biệt” với các cụ.
Chủ nhật jogging trong công viên, Chiêu vẫn thấy mấy bà già Đức, đứng trên thang, hai tay hai giẻ lau, đánh bóng kính cửa sổ.
Tuần đầu tiên làm việc ở đây, sáng nào cũng thấy mảnh giấy trắng lấm lem bụi bẩn để trên bàn, Chiêu không hiểu nổi lý do. Đến khi mấy mảnh giấy bẩn đi kèm bản cáo trạng về Chiêu: “làm việc không nghiêm túc, sinh hoạt dơ bẩn”, về Petro: “cười nhăn nhở, ưa rung đùi làm rung rinh sàn nhà, khiến mọi người mất tập trung làm việc” nằm trên bàn giám đốc, cô mới phát hiện ra thủ phạm. Giám đốc nhìn gương mặt Chiêu rưng rưng nước mắt, phì cười:
- Cô nên tập thói “mackeno” đi, công ty sẽ đưa Marian đi bác sĩ tâm lý.
Petro “canh me” lúc Marian vắng mặt, vẩy tàn thuốc lá, đổ đất khô từ bụi cây vào hộc bàn Marian, cười:
- Để Marian tìm thấy ý nghĩa cuộc sống!
Marian không thâm thù Petro bằng Helena. Bà ta không bao giờ tha thứ “tội lỗi đáng đóng đinh trên thập giá” của Helena sau lần cô thăm Marian ở bệnh viện, với bó hoa và cái hộp lớn - lần đó bà bị đau ruột thừa. Marian xúc động dân dấn nước mắt, hớn hở mở hộp, tưởng là cái bánh ngọt đầy kem và dâu. Chúa ơi, hóa ra là mấy miếng vải lau bụi và chai nước rửa! Helena phải bỏ chạy đến rơi một chiếc giày. Cả công ty lăn ra cười, bổ sung thêm chuyện:
- Có bà già mới chết, cha cố vừa làm phép thánh xong, sắp đóng nắp hòm để đem chôn, thì bất ngờ bà ngồi bật dậy kêu réo: “Ối giời ơi, cái hòm đầy bụi dơ bẩn thế này mà nhét tôi vào đây, làm sao tôi nhắm mắt được. Giết tôi đi còn hơn!” Mọi người hãi quá, phải tẩy rửa cái hòm thật tinh khiết, bỏ thêm chục chai thuốc rửa với chục tấm khăn lau vô hòm để bà tiếp tục sự nghiệp lau chùi trên thiên đàng, bà mới chịu vĩnh viễn ra đi.
*
Chiêu quay lại phòng làm việc, muốn được ngồi một mình với nỗi buồn riêng.
Chỉ một mình Marian trong phòng, đang ăn pizza, nguyên hộp bánh để mở trên bàn. Thấy Chiêu, bà cười hơn hớn, đưa cô một góc bánh:
- Mày đói bụng không, ăn với tao cho vui, tao xơi cái pizza để thưởng công mình. Hôm qua, tao với thằng Juan đánh bóng cái xe Mercedes mới mua, dọn dẹp cái garage sạch tinh, trông đẹp mắt hơn. Tối nay tao với nó đi nhảy ở lễ hội người Ghana, tụi Phi châu nhảy ngộ lắm, lắc mông rất hấp dẫn, mày đi chơi với tụi tao không, bảo đảm vui nhộn cực kỳ!
Có con gì kêu lên ong ong trong đầu Chiêu. Cô chẳng nghe gì nữa, chỉ thấy đôi môi dày bóng mỡ của bà ta mấp máy, động đậy liên tục.
*
Tối thứ bảy, tụ họp nhau ở quán nhạc Queen Bee trong khu phố cổ, Petro, Chiêu và Helena lắng nghe cô ca sĩ da đen giọng khàn khàn, hát nhạc xưa, những tình khúc lãng mạn của một thời đã mất. Cả ba đều yêu thích quán nhạc nhỏ này, ca sĩ không chuyên nghiệp mà có người hát rất hay. Petro thắc mắc:
- Không hiểu sao chỉ có ca sĩ da đen hát nhạc Blues, nhạc tình mới nghe thấm thía.
- Có lẽ cái buồn, cái thảm của thân phận với quê hương đã thấm vào giọng hát họ - Helena nói - Người ta nói ba người da đen họp lại thành ban nhạc Jazz, ba người Đức thành đội quân, ba người Tàu thành cái chợ, ba người Do Thái thành nhà bank. Nè Chiêu, ba người Việt Nam mày thành cái gì?
- Mày hỏi khó tao chi vậy, ba người Việt Nam có bao giờ chịu ngồi lại với nhau đâu mà thành cái chi.
Cái Handy của Chiêu bất chợt reo liên hồi, cô lục túi xách lôi nó ra. Tiếng Marian nức nở:
- Mày làm ơn đến ngay đây với tao đi, nếu không, ngày mai tụi mày phải đi phúng điếu tao thôi.
Đứng giữa căn nhà Marian ngổn ngang đồ đạc, rác rưởi vương vãi từ cầu thang, nhà bếp đến phòng khách, mặt kính cửa sổ, cửa cái bị quệt sơn dơ bẩn, Chiêu, Petro với Helena bàng hoàng kinh ngạc. Marian ngồi bệt giữa nhà, tóc rối bù, áo ngủ xốc xếch, khóc thảm thiết:
- Thằng lưu manh, đồ sở khanh, nó làm tan nát đời tôi.
Nó – Tay Don Juan da đen tị nạn, nhỏ hơn Marian 20 tuổi. Bà ta kết hôn với Juan như bị một cú sét đánh chỉ sau một tuần quen biết, đúng ngày Hội Hóa trang ở thành phố. Không ai hiểu nổi, sau hơn nửa thế kỷ cô đơn, ép xác mình với những ngày thánh tẩy, bận rộn tinh sạch nhà cửa, đột nhiên Marian lại đổi đời bằng cuộc hôn nhân dị chủng, chênh lệch mùa xuân dữ vậy. Chỉ mình Petro cười tủm:
- Cứ nhìn thằng đó lắc mông, nhảy Lambada sát rạt đê mê, đến tôi cũng lên cơn sốt huống gì Marian.
*
Sống bên nhau mới hơn tháng, Juan tỉ tê than vãn, mẹ hắn bên nhà đau tim sắp chết, cần tiền cứu chữa. Marian phải móc ví đưa hắn 1000 Euro. Tiếp nối, lần lượt bà con của Juan theo nhau vô bệnh viện vì đủ chứng ung thư, thêm vài người sắp chết với tin buồn báo trước, khẩn cầu viện trợ. Sparbuch (sổ tiết kiệm) của Marian càng ngày càng “leer” (rỗng).
- Không đưa tiền thì nó hăm dọa bỏ đi, sống với nó quen rồi, nếu cô đơn làm sao tôi sống nổi.
Nhìn gương mặt nhem nhuốc nước mắt với phấn sáp của Marian, Helena vừa thương hại vừa cáu:
- Bây giờ phải báo cảnh sát tìm bắt nó lại, khóc lóc rên rỉ thì giải quyết được gì.
- Nó để lại lá thư đoạn tuyệt, nói là về quê, biết đâu mà tìm, đồ Don Juan. Nó còn chôm luôn cái Mercedes của tôi. Chắc tôi chết mất thôi.
- Còn giấy tờ gì của nó không, làm chứng cớ đi thưa.
- Còn gì đâu, mới tuần trước được nhập quốc tịch Đức, cầm cái Pass trong tay là nó tính chuồn, đã thế trước khi đi, nó còn làm bẩn thỉu cả nhà tôi thế này đây, quân khốn nạn.
Petro nháy mắt, thì thào với Chiêu: “Dấu ấn để đời!”. Chiêu không dám cười, cô nhấc điện thoại, gọi số khẩn cấp.
- Marian bình tĩnh đi. Nó mới đi hôm nay phải không, chưa chạy xa đâu.
Bà ta nhảy dựng lên, chụp cái bình hoa ném vào tường vỡ toang, gào lên:
- Nó đi từ hôm qua kia, Chúa ơi, hôm qua thứ sáu 13, tôi biết mà…thiệt là quỉ ám!